"Bình An rời xa Kinh sư đã lâu, không biết gần đây trong kinh thành có 'tiêu điểm' nào không?" Chu Bình An ngồi bên bàn, thuận miệng hỏi Vương công công.
"Tiêu điểm?" Vương công công và mọi người ngẩn ra, mặt đầy vẻ nghi hoặc. Tiêu điểm? Tiêu điểm là cái gì?
"À, ý ta là những chuyện lạ hoặc đề tài được đông đảo bá tánh quan tâm bàn tán ấy mà." Chu Bình An lúc này mới sực nhớ ra, thi thoảng hắn vẫn quen miệng dùng từ ngữ hiện đại, người thời nay nghe không hiểu, bèn giải thích lại một lượt.
"Tiểu Chu đại nhân quả không hổ danh Trạng nguyên lang, từ 'tiêu điểm' này dùng hay thật, một lời trúng đích, vừa tinh tế lại vừa hình tượng." Vương công công tán thưởng một câu, rồi cười ha hả nói tiếp: "Ha ha, tuy tiểu Chu đại nhân rời xa Kinh sư đã lâu, nhưng nếu nói đến tiêu điểm bàn tán gần đây ở kinh thành, thì vẫn chính là ngài đó."




